THẤU HIỂU!!



Quan trọng nhất trong giao tiếp vẫn là sự thấu hiểu. Sự thấu hiểu sinh ra tri kỷ. Sự thấu hiểu còn xoá nhoà, vượt lên trên cả quan điểm: Tôi đúng, anh sai; vì người ta đã ở 1 tầm cao hơn trong nhận thức. Sự thấu hiểu xuất phát từ bản thân, tuy nhiên lại hướng tới người khác. Đó cũng như một món quà tặng của cuộc sống 

Trong giao tiếp thì Im lặng là vàng, nói là bạc, còn Lắng nghe là kim cương. Ai ai cũng nhớ rất lâu đến những người từng lắng nghe mình nói (lâu hơn hẳn nhớ người nói còn mình nghe) nếu lắng nghe 1 cách đắm đuối thì sẽ còn nhớ đến quay quắt. Sự lắng nghe thực sự đến từ 2 chữ: Thấu hiểu.
Sự thấu hiểu đem đến sự đồng cảm, rồi mới có được sự đồng hành. Nhưng ko phải là Đồng loã.
Người vừa nghèo vừa ngu thấu hiểu nhau để đồng hành và đồng loã, cùng chìm đắm trong đau khổ, đó là sự yếu đuối. Người vừa giàu vừa khôn thấu hiểu nhau để đồng hành và dẫn dắt, thúc đẩy nhau đi lên, đó là sự mạnh mẽ. Người giàu khác xa người nghèo ở chỗ đó. (Tát nhiên ko tính người nghèo nhưng khôn - tức nghèo tạm, và giàu nhưng ngu - tức giàu tạm).

Sự thấu hiểu mang đến sự đồng cảm, rồi mới đồng hành được với nhau, dễ dàng dẫn dắt người kia hướng đến cái đúng, cái đẹp và sự công bằng nhanh hơn. Vì sao? Bởi vì có giải pháp phù hợp hơn do hiểu người kia hơn, vì đã có sự thấu hiểu. 

Tuy nhiên nếu người kia ko đón nhận thì sao? Họ muốn được đồng cảm, muốn đươcj đồng hành nhưng yếu đuối muốn luôn cả sự đồng loã, ko đủ mạnh mẽ để vượt qua hiện thực, ko muốn vươn đến cái đúng, cái đẹp và sự công bằng, thì ta phải làm sao? 

Kệ Con Mẹ Nó - đôi khi là 1 giải pháp hay. Đôi khi hãy tự nhủ mình đâu phải bố mẹ đẻ nó, bố mẹ đẻ nó còn chả nói được nó thì đâu đến lượt mình. Nhưng vượt lên trên tất cả vẫn muốn giúp nó, muốn tốt hơn cho nó, chả cần "Tôi đúng, anh/chị/em/bạn sai", thì sao? 

Thôi kệ đi. Phần lớn những kiến thức đồ sộ của Đạo Phật toàn nằm gọn lỏn trong 2 chữ: Kệ Mẹ 
Nó cần tự học để rút ra chân lý.

Xã hội có thể chưa dạy cho nó 1 bài học, cuộc đời có thể ko dạy nó 1 bài học nhưng chắc chắn Thời gian sẽ dạy cho nó 1 bài học. 1 ngày chỉ có 24h và ai rồi cũng phải chết. Thời gian luôn là vị quan toàn công minh và quyền uy nhất. Lúc đó nó sẽ nhận ra ai với ai, ai là người thấu hiểu.
Bạn thực sự Thấu Hiểu ? 

Nguồn: thầy của mình, Đại K Linh

Post a Comment

[blogger]

MKRdezign

Contact Form

Name

Email *

Message *

Powered by Blogger.
Javascript DisablePlease Enable Javascript To See All Widget